Bội Trân – Một Vẻ Đẹp Huế, hay Sức Mạnh Thầm Lặng của Huế: Bội Trân và Thế Giới Nội Tâm của Cái Đẹp
HUE TV (TRT)
Bộ phim tài liệu của TRT năm 2015 về Họa sĩ Bội Trân đã nhìn Huế không như cảnh tượng phô bày, mà như một bầu khí văn hóa được tạo nên từ hội họa, ký ức, ẩm thực, nữ tính Huế và thi vị chậm rãi của đời sống trên đồi Thiên An. Tại Nhà Vườn Bội Trân, nghệ thuật chưa bao giờ tách rời đời sống. Những ngôi nhà cổ, lối đi quanh vườn, tranh vẽ, gốm cổ và sự tĩnh lặng cùng hiện diện như một sự tiếp nối sống động hơn là phục dựng quá khứ.
Có những nơi ở Huế mà vẻ đẹp không hiện ra ngay tức khắc. Nó bộc lộ chậm rãi, qua giọng nói, cử chỉ, sự tiếp đãi, nét tiết chế và nhịp sống thường nhật. Bộ phim tài liệu của TRT năm 2015 về Họa sĩ Bội Trân đã tiếp cận Huế chính từ cảm quan ấy: không qua tính đồ sộ của di tích, mà qua phong cảnh đạo lý và nội tâm được lưu giữ trong một người phụ nữ, một khu vườn và một đời sống hình thành từ nghị lực, nghệ thuật và ký ức.
Bộ phim di chuyển giữa đối thoại và quan sát. Những trái cây hái trong vườn, những bữa ăn giản dị được chuẩn bị bằng sự chăm chút, những ngôi nhà cổ khuất dưới tán cây, tranh treo cạnh gốm cổ và hiện vật xưa: tất cả hợp thành không phải một hình ảnh Huế được dàn dựng, mà là một Huế đang được sống.
Một lời nói trong phim lặng lẽ định hình cấu trúc cảm xúc của toàn bộ tác phẩm. Bội Trân nói về thực phẩm trồng trong khu vườn của chính mình: “Nó ngon hơn vì nó có cái tình.” Câu nói tưởng giản dị, nhưng lại hé mở một quan niệm rộng lớn hơn, nơi cái đẹp không tách rời lao động, sự gắn bó và trải nghiệm sống.
Phim tài liệu của TRT nhiều lần trở lại với ý niệm về nữ tính Huế. Không phải như một khuôn mẫu, mà như một khí chất: dịu dàng đi cùng chịu đựng, thanh nhã được hình thành qua hy sinh, tiết chế nhưng mang nội lực âm thầm. Bội Trân hiện ra không chỉ như một họa sĩ, mà như một người phụ nữ Huế điển hình, nơi những đối cực ấy cùng tồn tại.
Lời bình trong đoạn tư liệu nhắc rằng khu nhà vườn mở cửa năm 2000 trên đồi Thiên An là một trong những quần thể nhà vườn phong cách Huế đầu tiên được gây dựng bởi một nữ nghệ sĩ và nhà sưu tập tư nhân. Nhưng tư liệu không hề tạo cảm giác phô trương chiến thắng. Thành tựu chưa bao giờ tách rời khỏi gian khó.
Nhiều đoạn xúc động nhất của bộ phim xuất hiện khi nói về mất mát. Sự ra đi của người con trai được nhắc đến với một sự tiết chế hiếm thấy. Chính ngôi nhà trở thành nơi chuyên chở ký ức, mang nỗi đau mà không cần bi lụy. Nghệ thuật hiện ra nơi đây không như trang trí, mà như một phương cách để tồn tại.
Bội Trân nói thẳng về gian nan, về những năm tháng tự học hội họa, về việc sưu tập tranh khi chưa có điều kiện, về những ngày quên ăn bên giá vẽ. Đoạn phim tư liệu hiểu rằng chính những trải nghiệm ấy không thể tách rời khỏi chiều sâu cảm xúc sau này hiện diện trong tranh của bà. Đau khổ, trong câu chuyện này, không được thi vị hóa. Nó được chuyển hóa.
Một chiều kích quan trọng khác của bộ phim thực hiện bởi TRT nằm ở cách hiểu văn hóa Huế. Huế không chỉ được nhìn qua kiến trúc hay bảo tồn di sản. Huế được hiểu như một lối sống: tiết độ, hướng nội, phẩm giá, sự tinh tế trước cái đẹp và khả năng giữ được sự điềm tĩnh tinh thần ngay trong gian khó.
Những suy ngẫm cuối có lẽ là phần hé mở nhiều nhất. Bội Trân được mô tả như một người phụ nữ “vẫn có một thế giới riêng của mình”, dù bạn bè và sự ghi nhận đã vượt ra ngoài Việt Nam. Cụm từ ấy rất quan trọng. Nó cho thấy bản chất của khu vườn không nằm ở danh tiếng cộng đồng, mà còn ở việc gìn giữ một đời sống nội tâm.
Suốt đoạn tư liệu, chính Huế dần trở nên không thể tách rời khỏi thế giới nội tâm ấy. Nhà vườn, ẩm thực, hội họa, sự tiếp đãi, tĩnh lặng, hy sinh và nghị lực nữ giới cùng hòa vào nhau thành một bầu khí văn hóa thống nhất.
Theo nghĩa ấy, bộ phim tài liệu của TRT chưa bao giờ chỉ là chân dung về một họa sĩ. Nó là một suy niệm về cách văn hóa tồn tại nhờ những con người vẫn tiếp tục sống trọn vẹn với nó, âm thầm và không hề tách rời nghệ thuật khỏi đời sống.
Tại Nhà Vườn Bội Trân, Huế hiện ra không như nỗi hoài niệm về một thế giới đã mất, mà như một sự tinh luyện sống động vẫn còn đủ sức định hình hiện diện con người hôm nay.
Tư liệu truyền hình lưu trữ do Đài Phát thanh và Truyền hình Huế (TRT) thực hiện (2015).