Bội Trân mở rộng thực hành của mình vượt ra ngoài hội hoạ, hướng tới việc tái kiến tạo không gian của ý thức thẩm mỹ Huế. Tại đồi Thiên An và đồi Kim Sơn, bà diễn giải lại nhà rường truyền thống trong một cấu trúc khu vườn đương đại. Việc sử dụng gỗ, gạch, ngói và đá, cùng sự tiết chế đối với thép và bê tông, không phải là một hoài niệm, mà là một lập trường văn hoá. Với bà, kiến trúc không được đặt lên mặt đất, mà được gắn vào trong đó. Di sản, vì vậy, không tồn tại qua sự lặp lại hình thức, mà qua sự tiếp nối của tinh thần.
