Cuộc Gặp Gỡ Ngoại Giao Tại Huế: Nơi Văn Hoá Trở Thành Ngôn Ngữ Của Quốc Gia hay Thẩm Quyền Lặng Lẽ của Văn hoá
Theo lời đề nghị trang trọng của Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Trương Tấn Sang và Phu nhân Mai Thị Hạnh, họa sĩ Bội Trân cùng Nhà Vườn Bội Trân vinh dự được đón tiếp Phu nhân Naly Sisoulith, cùng phái đoàn ngoại giao cấp cao, nhân chuyến thăm chính thức đầu tiên đến Việt Nam của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith vào 04 năm 2015, trong một cuộc gặp gỡ mang tính nghi lễ được định hình bởi Nhã nhạc cung đình và ẩm thực hoàng gia Huế tinh tuyển.
Nhà Vườn Bội Trân vinh dự được đón tiếp, trong tính chất nghi lễ trang trọng, Phu nhân Naly Sisoulith, Phu nhân nước CHDCND Lào, cùng Phu nhân Mai Thị Hạnh, và phái đoàn ngoại giao cấp cao, nhân chuyến thăm nước ngoài đầu tiên đến Việt Nam của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith vào tháng 04 năm 2015.
Theo lời đề nghị trang trọng chính thức của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Phu nhân, khu vườn được lựa chọn là nơi diễn ra buổi tiếp đón. Đây không chỉ là một nghi thức ngoại giao, mà còn là một cách biểu đạt văn hóa Việt Nam trong trạng thái tinh luyện và trang nhã nhất.
Buổi chiều Huế hôm ấy hiện ra trong một thứ ánh sáng nhẹ và trong. Ánh sáng không chiếu rọi, mà khẽ chạm, để lộ ra những lớp thời gian trên mái ngói, trên nền gạch, trong từng khoảng vườn. Khi phái đoàn bước vào, không có điều gì bắt đầu một cách rõ rệt, bởi không gian này dường như đã được chuẩn bị từ rất lâu, không phải bằng sắp đặt, mà bằng sự tiếp nối.
Những bước chân đầu tiên không dẫn vào một sự phô bày, mà mở ra một trật tự khác. Ở đó, kiến trúc, cây cối và khoảng lặng cùng tồn tại trong thế cân bằng, được hình thành qua thời gian và cảm quan của họa sĩ Bội Trân. Sự tinh tế không được tạo ra cho dịp này. Nó vốn đã ở đó.
Nhã nhạc cung đình Huế cất lên với sự tiết chế trang nghiêm. Từng gắn liền với các nghi lễ hoàng gia, âm nhạc ấy mang theo một nhịp điệu có trật tự và phẩm cách. Mỗi âm thanh được giữ trong chừng mực, mỗi khoảng lặng đều có ý nghĩa. Âm nhạc không nhằm phô diễn, mà hiện diện như một phần của nghi lễ, được hai Phu nhân và toàn thể phái đoàn lắng nghe trong sự trang trọng và trân trọng.
Trong không gian ấy, họa sĩ Bội Trân đón tiếp hai Phu nhân và phái đoàn, dẫn dắt qua một nơi chốn nơi nghệ thuật, kiến trúc và đời sống giao thoa. Căn nhà mang dấu ấn Đông Dương trong khu vườn hiện ra như một kho lưu trữ sống, nơi các đối tượng không chỉ thuộc về quá khứ, mà vẫn tiếp tục hiện hữu trong dòng chảy hiện tại.
Có những khoảnh khắc dừng lại rất lâu. Trước một bức tranh. Trước một hiện vật. Không phải để lý giải, mà để nhận ra. Một sự đồng cảm lặng lẽ, vượt khỏi lời nói.
Ẩm thực Huế được trình bày như một phần tiếp nối của nghi lễ. Nhẹ, tinh, vừa đủ. Xuất phát từ truyền thống hoàng gia, mỗi món ăn được chuẩn bị với sự chừng mực và chính xác. Không tìm đến sự phô bày, mà giữ lấy sự cân bằng. Trong không gian ấy, ẩm thực không chỉ để thưởng thức, mà trở thành một ngôn ngữ, qua đó văn hoá được chia sẻ một cách trực tiếp và tinh tế.
Trong suốt buổi tiếp đón, họa sĩ Bội Trân hiện diện với sự điềm tĩnh quen thuộc. Một người nghệ sĩ, nhưng thực hành không dừng lại ở hội họa, mà mở rộng vào không gian, vào kiến trúc, vào cách tiếp nhận con người. Khu vườn này, theo một nghĩa nào đó, chính là sự kéo dài của thực hành ấy, nơi văn hoá không được trưng bày, mà được sống và được chia sẻ.
Điều diễn ra tại Nhà Vườn Bội Trân không chỉ là một buổi tiếp đón ngoại giao. Đó là một khoảnh khắc, nơi nghi lễ, văn hoá và con người gặp nhau, rồi hoà vào nhau một cách tự nhiên.
Trong những khoảnh khắc như vậy, ngoại giao không đứng ngoài văn hoá. Ngoại giao hòa vào văn hóa, và ở lại, rất lâu.
