Ngày 14 tháng 11 năm 2013 tại Huế, một bức thư được để lại cho Bội Trân, mang chữ ký của Cao Trọng Thiềm. Cùng đoàn lãnh đạo các thiết chế mỹ thuật, ông đến không để định danh hay thẩm định, mà để ghi nhận. Điều hiện ra từ một ghi chú ngắn là một chuyển dịch: ngôn ngữ của thẩm quyền lùi lại, và thay vào đó là một cử chỉ. Không còn là thiết chế, mà là con người.
