Sự giao cảm giữa Ngô Mạnh Đức và Bội Trân không khởi đầu từ một cuộc gặp, mà từ chính tác phẩm. Sau khi chiêm ngưỡng bức tranh sơn mài của bà, ông nhận ra ở đó một nghệ sĩ “thuộc hàng lớn, rất lớn”, một cử chỉ khiêm nhường mà minh xác. Sau Lê Thị Lựu, Bội Trân hiện diện như một trong những nữ nghệ sĩ Việt Nam hiếm hoi bước vào thị trường nghệ thuật quốc tế. Điều hiện ra không phải là sự cận kề, mà là sự nhận ra, khi một dòng mạch nghệ thuật gặp một dòng mạch khác.
