Ẩn mình trong những con phố giàu ký ức của Hà Nội, Phòng Tranh Minh Châu không chỉ lưu giữ tranh, mà lưu giữ ký ức. Như một chốn nương của ánh sáng và cội nguồn, nơi đây quy tụ tác phẩm của những bậc danh hoạ Việt Nam: Nguyễn Gia Trí, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Trung, và giữa đó, là một hiện diện dịu dàng của Bội Trân.
Được sáng lập bởi Minh Châu, một người sinh ra từ mạch nguồn nghệ thuật của Huế, phòng tranh mang theo một sự tận hiến dành cho di sản, vừa mang tính riêng tư, vừa gắn với ý nghĩa chung của quốc gia.
Danh mục: <span>Triển Lãm</span>
Triển lãm do Phòng Tranh Bội Trân Tuyển Chọn với Phi Lộ của Nguyễn Trung: Một Bài Thơ Bằng Sắc Hình, Huế, 1996, hay Âm Vang Khởi Thuỷ của Phòng Tranh
Phòng Tranh Bội Trân tuyển chọn, năm 1996, triển lãm này đánh dấu sự khởi hiện của một không gian hình thành từ lòng yêu nghệ thuật và sự nâng đỡ của nghệ sĩ từ Huế, Hà Nội và Sài Gòn. Trong lời phi lộ, Nguyễn Trung gọi đó là “một bài thơ bằng sắc hình,” một dư âm khởi đầu của một không gian kết nối các thế hệ nghệ sĩ Việt Nam.
Phòng Tranh Bội Trân Trong Lời Hậu Ngõ Của Trịnh Công Sơn: Một Tượng Đài Dịu Dàng Còn Lại
Một Phòng Tranh Bội Trân, dù nhỏ, cũng là một tượng đài trong thành phố. Được dựng lên rồi, hãy để nó đứng nghìn năm. Về thăm lại một thành phố cổ, đến với Phòng Tranh như đến với một người tình. Lại là một người tình không bao giờ phụ bạc. Không yêu nó thì yêu ai bây giờ.
Phi Lộ của Bửu Ý: Phòng Tranh Bội Trân và Hình Thức Đầu Tiên của Nghệ Thuật tại Huế
Chừng nào thành phố Huế chưa có một phòng trưng bày nghệ thuật đúng nghĩa, chừng ấy tất cả ít nhiều nghĩ tới miền đất này đều cảm thấy con người vẫn chưa đầy đủ lễ bộ đối với thiên nhiên và lịch sử.
- 1
- 2



