Một Phòng Tranh Bội Trân, dù nhỏ, cũng là một tượng đài trong thành phố. Được dựng lên rồi, hãy để nó đứng nghìn năm. Về thăm lại một thành phố cổ, đến với Phòng Tranh như đến với một người tình. Lại là một người tình không bao giờ phụ bạc. Không yêu nó thì yêu ai bây giờ.
Danh mục: <span>Câu Chuyện</span>
Phi Lộ của Bửu Ý: Phòng Tranh Bội Trân và Hình Thức Đầu Tiên của Nghệ Thuật tại Huế
Chừng nào thành phố Huế chưa có một phòng trưng bày nghệ thuật đúng nghĩa, chừng ấy tất cả ít nhiều nghĩ tới miền đất này đều cảm thấy con người vẫn chưa đầy đủ lễ bộ đối với thiên nhiên và lịch sử.
Bức Vẽ Không Trở Thành Sự Kiện: Diệp Minh Châu và Bội Trân, 1994
Giữa nét vẽ đầu tiên và chữ ký sau cùng, không có gì được thêm vào ngoài thời gian, và thời gian không làm biến đổi bức vẽ, nó làm rõ nó. Điều khởi đầu như một cử chỉ vẫn là cử chỉ, không hoàn tất, không kết thúc, chỉ được quay lại. Bức vẽ không lưu giữ một khoảnh khắc. Nó giữ lại một điều lặng lẽ hơn, rằng bà đã hiện diện trước cả khi người nghệ sĩ quyết định nhìn.
Lưu Công Nhân, 1991 Hay Một Ký Ức Được Ghi Lại Và Tiếp Nối Qua Tình Tri Kỷ Nghệ Thuật
Một ấn phẩm năm 1991, với dòng đề tặng của Lưu Công Nhân, được trao cho Bội Trân khoảng năm 1991, phản ánh một mối quan hệ trực tiếp và bền lâu giữa các nghệ sĩ. Tại Phòng Tranh Bội Trân và Bộ sưu tập Bội Trân, những tác phẩm như vậy nằm trong một kết nối nghệ thuật rộng hơn, nơi ký ức và sự trao đổi tiếp tục được duy trì.



