Nhà sưu tập người Pháp Melchior Dejouany từng gọi việc khám phá sơn mài hội hoạ là “một trong những mặc khải đẹp nhất” của đời mình. Khởi điểm của mặc khải ấy là một bức tranh của Bội Trân, tĩnh lặng, rạng sáng và không thể quên, được nhìn thấy tại Christie’s Hồng Kông năm 2012. Trong kỹ pháp nhiều lớp của bà, ông nhận ra điều gì đó sâu hơn: cảm xúc, tĩnh tại, linh hồn. Tác phẩm của bà không chỉ mở ra một cánh cửa dẫn vào mỹ thuật Việt Nam, mà còn dẫn vào một câu chuyện, một câu chuyện tiếp nối qua nhiều thế hệ, được gắn kết bởi tầm nhìn, sự dịu dàng và sức mạnh lặng lẽ của cái đẹp, vượt qua khoảng cách và nối liền những bờ biển xa.
Thẻ: <span>Trương Bé</span>
Christie's Paris | Phượng Giao Kết và Tơ Duyên Rời: Những Tác Phẩm Việt Nam Tiêu Biểu từ Bộ Sưu Tập Melchior Dejouany
Bộ sưu tập Melchior Dejouany tôn vinh tài năng của những bậc thầy Việt Nam: những giấc mộng sơn mài nhiều lớp của Nguyễn Gia Trí, vẻ thanh nhã trên lụa của Lê Phổ, và những hình thể giàu thi tính của Vũ Cao Đàm. Và rồi, khởi đầu lại đến từ một bức tranh duy nhất của Bội Trân, một tác phẩm sơn mài lặng lẽ, không nói về sự huy hoàng, mà về phẩm cách. Chính tiếng nói của bà, đương đại, chiêm nghiệm và giàu tính nhân bản, đã là điều đầu tiên dẫn lối. Giữa những tên tuổi lớn, sự hiện diện của bà không ồn ào. Mà rạng sáng.
Ta Biết Gì Về Một Đời Người? Trương Bé, Tuyệt Đối, và Một Sự Ghi Nhận Dành Cho Bội Trân
Trương Bé là một nghệ sĩ lớn vì anh là một con người vốn là hiện thân của lịch sử đất nước mình dù anh không muốn thế. Đằng sau nụ cười thẳng thắn và khả ái của anh, vượt qua dáng đi bặm sị ấy, là cả một cá tính mạnh mẽ tỏa ra. Đối với một số người, nét vững chãi ngoại hình ấy có một cái gì như là trấn áp.
Bội Trân Trong Cái Nhìn Của Các Họa Sĩ Việt Nam: Một Bài Thơ Của Đinh Cường
Không cần được miêu tả, bởi đã hiện hữu. Không như hình ảnh, mà như sự hiện diện, không như đối tượng, mà như nơi cảm xúc vẫn quay về.
Vĩnh Phối Và Phòng Tranh Bội Trân: Bức Thư Giới Thiệu, 1996, hay Hình Thức Giản Dị của Một Bảo Chứng Đạo Đức và Niềm Tin Trong Nghệ Thuật
Đề ngày 4 tháng 5 năm 1996 tại Huế, bức thư mang chữ ký của Vĩnh Phối (1938–2017). Trong vài dòng ngắn gọn, ông giới thiệu một họa sĩ trẻ và gửi gắm việc thẩm định đến Bội Trân. Không có lời lẽ khoa trương, chỉ có một cử chỉ của niềm tin; một chữ ký mà giá trị không nằm ở thiết chế, mà ở đời sống đứng phía sau nó.
Đây không chỉ là một lời giới thiệu, mà là một bảo chứng đạo đức.




