“Ngon Từng Ngõ Ngách”, và Cuộc Trò Chuyện với Bội Trân
GALAXY VIETNAM
Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng mang Ngon Từng Ngõ Ngách với Nhà Vườn Bội Trân giống một cuộc ghé thăm hơn là một buổi ghi hình. Trong cuộc trò chuyện với Bội Trân, ẩm thực hiện ra lặng lẽ qua ký ức và cử chỉ, nơi việc chế biến trở thành một dạng chú tâm.
Điều hiện ra là một cách sống cùng nghệ thuật.
Nguyễn Quang Dũng mang loạt tập phim tư liệu Ngon Từng Ngõ Ngách với sự xuất hiện của Nhà Vườn Bội Trân không như một ê-kíp sản xuất. Phim tư liệu giống một cuộc ghé thăm hơn.
Cuộc trò chuyện với Bội Trân diễn ra chậm rãi, không vội. Không có ý định giải thích ẩm thực theo cách thường thấy. Thay vào đó, câu chuyện đi vòng qua ký ức, qua cách người ta nấu, cách người ta chạm vào nguyên liệu, cách thời gian lắng lại trong từng chi tiết.
Ở Huế, món ăn hiếm khi chỉ là món ăn. Nó mang theo cử chỉ, thói quen, sự chừng mực. Nó nhớ người làm ra nó, và nhớ cả người sẽ thưởng thức nó. Trong không gian ấy, ranh giới giữa nghệ thuật và đời sống dần trở nên mờ đi.
Điều hiện ra trong bộ phim không phải là một sự trình diễn, mà là một cách chú tâm. Sự chú tâm ấy, vốn có trong hội họa sơn dầu hay sơn mài của Bội Trân, ở đây lại xuất hiện, trong cách bày biện, trong nhịp điệu chế biến, trong một kỷ luật lặng lẽ của sự tôi luyện.
Không có gì được nhấn mạnh, nhưng cũng không có gì là ngẫu nhiên.
Sự hiện diện của bộ phim tư liệu trong khu vườn của Bội Trân không làm cho không gian này rộng thêm. Nó làm cho không gian trở nên hiển lộ.
Những gì vốn đã ở đó, một cách sống cùng nghệ thuật, chỉ thoáng hiện ra, rồi lại trở về với sự tĩnh tại quen thuộc.
