Năm 2016, Bảo Tàng Hoàng Gia Ontario gửi thư đến Bội Trân trong hành trình khảo cứu Đông Dương, đánh dấu một khoảnh khắc khi một thiết chế vượt ra khỏi cấu trúc của chính mình để chạm đến một không gian nơi nghệ thuật và đời sống không tách rời.
Danh mục: <span>Nghệ Thuật</span>
Cuộc Gặp Gỡ Ngoại Giao & Văn Hoá, hay Ngoại giao như một Hình thái Trải nghiệm của Sự Sống
Nhà Vườn Bội Trân vinh dự đón tiếp cuộc giao lưu giữa phái đoàn Việt Nam và Singapore, không hiện diện như một sự kiện mang tính nghi thức, mà như một khoảnh khắc của sự cùng hiện hữu. Buổi gặp gỡ quy tụ Ông Lê Hoài Trung, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Ủy viên Hội đồng Quốc phòng và An ninh, Đại biểu Quốc hội khóa XVI; Ông Ng Teck Hean, Phó Tổng Thư ký (Châu Á – Thái Bình Dương) Bộ Ngoại giao Singapore, nguyên Đại sứ Singapore tại Việt Nam; Ông Nguyễn Văn Cao, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế; cùng hoạ sĩ Bội Trân, sự hội tụphản chiếu một điểm giao thoa giữa ngoại giao và gìn giữ văn hoá.
Khai Dấu Đầu Tiên Của Việt Nam: Thục Đoan cùng Christie’s, hay Người Phụ Nữ Việt Đầu Tiên Góp Phần Vào Phiên Đấu Giá Mỹ Thuật Việt Nam Mang Tính Cột Mốc “Truy Tưởng Giai Sự: Tuyển Chọn Mỹ Thuật Việt Nam” với Vai Trò Cố Vấn Mỹ Thuật và Biên Dịch
Năm 2016, trong dịp kỷ niệm 250 năm của Christie's, Christie’s giới thiệu phiên tuyển chọn mỹ thuật Việt Nam mang tên “Truy Tưởng Giai Sự”. Phía sau dự án ấy có Thục Đoan, người phụ nữ Việt Nam đầu tiên góp phần trực tiếp cho một sáng kiến mỹ thuật Việt mang tầm vóc quốc tế của Christie’s với vai trò biên dịch, cố vấn và kết nối văn hóa.
Triển Lãm Nhóm “Chòn Chòn”, 2015, Hay Vòng Tròn Như Một Chân Trời Chung Giữa Hà Nội và Huế, với Sự Đồng Hành Của Phòng Tranh Bội Trân
Phòng Tranh Bội Trân hân hạnh khi là một trong những đơn vị đồng hành cùng triển lãm nhóm “Chòn Chòn,” như một phần trong sự dấn thân lâu dài vào việc nâng đỡ các thế hệ nghệ sĩ trẻ, đồng thời góp phần vào một hệ sinh thái rộng lớn hơn, nơi mỹ thuật đương đại Việt Nam không ngừng vận động và mở rộng.
Brigitte Woman: Nơi Căn Bếp Nở Thành Nụ Cười
Bội Trân không chỉ là một họa sĩ và kiến trúc sư vườn tiêu biểu của Việt Nam, mà còn là một đầu bếp tài hoa. Được bà đón tiếp tại cố đô Huế là một trải nghiệm vừa tinh tế vừa khám phá. Trong khu vườn riêng với hồ sen và kiến trúc gỗ, mọi thứ đều do chính tay bà kiến tạo. Ở đây, nấu ăn không chỉ là nghề; mà là một phần của đời sống, bắt nguồn từ truyền thống tinh tế của Huế, được dẫn dắt bởi sự cân bằng, chuẩn xác và ký ức. Điều hiện ra không chỉ là một bữa ăn, mà là một sự hài hòa tĩnh lặng; nơi nghệ thuật, không gian và cử chỉ hòa làm một.
Tinh Hoa Của Hai Thế Giới: Con Đường Phía Trước Luôn Rộng Mở, Nữ Hoạ Sĩ Của Huế Mộng Và Thơ
Con đường nghệ thuật là thênh thang vô tận. Nó luôn thôi thúc ta lao động và sáng tạo không ngừng nghỉ. Với hoạ sĩ Bội Trân, khi cầm cọ, cầm bay hay cầm bút đều có thể biến thành tác phẩm. Và khu vườn này cũng là một tác phẩm mà bà tâm đắc. Nó không có giới hạn giữa siêu thực và cực thực. Và đó chính là con đường nghệ thuật mà bà chọn lựa.
Cao Trọng Thiềm, Một Bức Thư, 2013, Hay Khoảnh Khắc Khi Thiết Chế Dừng Lại Trước Một Không Gian Sống
Ngày 14 tháng 11 năm 2013 tại Huế, một bức thư được để lại cho Bội Trân, mang chữ ký của Cao Trọng Thiềm. Cùng đoàn lãnh đạo các thiết chế mỹ thuật, ông đến không để định danh hay thẩm định, mà để ghi nhận. Điều hiện ra từ một ghi chú ngắn là một chuyển dịch: ngôn ngữ của thẩm quyền lùi lại, và thay vào đó là một cử chỉ. Không còn là thiết chế, mà là con người.
Dư Âm Ký Ức: Bội Trân trong Lá Thư của Vĩnh Tường
Hồi tưởng một buổi tối trên đồi Thiên An, Giáo sư Danh dự Vĩnh Tường viết về một cuộc gặp gỡ nơi sự tiếp đãi và nghệ thuật không còn ranh giới. Trong sự hiện diện tĩnh lặng của tranh Bội Trân, ý nghĩa không tự bộc lộ, mà dần hiện ra qua im lặng và sự chú tâm. Điều còn lại không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà là một ký ức được định hình bởi cảm nhận cũng như bởi hình thức.
Bội Trân và Ngôn Ngữ của Vị | Một Lối Rẽ Trong Hành Trình Ẩm Thực Á Đông của John Krich
Khi viết về Huế, John Krich dừng lại trong khu vườn của Bội Trân, nơi ánh sáng tắt trước món đầu tiên. Điều hiện ra không phải là bóng tối, mà là một dạng rõ ràng khác, nơi bữa ăn không còn được nhìn thấy, mà được ghi nhận.
Bội Trân Trong Cái Nhìn Của Các Họa Sĩ Việt Nam: Một Bài Thơ Của Đinh Cường
Không cần được miêu tả, bởi đã hiện hữu. Không như hình ảnh, mà như sự hiện diện, không như đối tượng, mà như nơi cảm xúc vẫn quay về.









