Nhà Vườn Bội Trân ghi dấu một khoảnh khắc mang tính định hình đối với mỹ thuật hiện đại Việt Nam, bắt đầu từ cuộc gặp gỡ riêng tư với nhà sưu tập Philippe Damas và Francis Belin, vào thời điểm ngay trước phiên đấu giá Đi Tìm Vĩnh Cửu (A Quest for Eternity) tại Christie’s Hồng Kông. Phiên đấu giá đã đạt được những kết quả mang tính cột mốc, thiết lập nhiều kỷ lục thế giới và củng cố vị thế ngày càng rõ nét của mỹ thuật hiện đại Việt Nam trên bình diện quốc tế. Vượt ra ngoài khuôn khổ của một sự kiện thị trường, A Quest for Eternity hiện diện như một minh chứng cho chiều sâu học thuật, tầm nhìn giám tuyển và di sản văn hoá bền bỉ mà các nghệ sĩ Việt Nam đã kiến tạo và tiếp tục lan toả trên bản đồ nghệ thuật toàn cầu.
Thẻ: <span>Christie’s</span>
Bội Trân, "Những Thiếu Nữ Thanh Nhã Huế", 2015, Hay Sự Lựa Chọn Tất Yếu Của Phẩm Cách Chống Lại Số Mệnh
Trong khoảng lặng sau đổ vỡ, có người cất tiếng; có người chỉ khẽ thì thầm. Bội Trân vẽ.
Những Người Đàn Bà Thanh Nhã của Huế, bảy dáng hình trong tà áo dài buông nhẹ, không tìm cách được nhìn thấy; họ hiện diện, như Huế đã từng hiện diện. Mang vết thương, lặng lẽ, mà rạng rỡ. Vẻ đẹp của họ không phải là phô bày, mà là một nơi nương náu.
Hành trình của Melchior Dejouany đến với mỹ thuật Việt Nam không bắt đầu từ sự huy hoàng, mà từ chiều sâu tĩnh lặng trong sơn mài của Bội Trân.
Giữa sơn mài và di sản, tác phẩm của bà không ồn ào. Nhưng ở lại.
Từ Sơn Mài Đến Ánh Sáng: Một Khởi Đầu Từ Bội Trân
Nhà sưu tập người Pháp Melchior Dejouany từng gọi việc khám phá sơn mài hội hoạ là “một trong những mặc khải đẹp nhất” của đời mình. Khởi điểm của mặc khải ấy là một bức tranh của Bội Trân, tĩnh lặng, rạng sáng và không thể quên, được nhìn thấy tại Christie’s Hồng Kông năm 2012. Trong kỹ pháp nhiều lớp của bà, ông nhận ra điều gì đó sâu hơn: cảm xúc, tĩnh tại, linh hồn. Tác phẩm của bà không chỉ mở ra một cánh cửa dẫn vào mỹ thuật Việt Nam, mà còn dẫn vào một câu chuyện, một câu chuyện tiếp nối qua nhiều thế hệ, được gắn kết bởi tầm nhìn, sự dịu dàng và sức mạnh lặng lẽ của cái đẹp, vượt qua khoảng cách và nối liền những bờ biển xa.
Christie's Paris | Phượng Giao Kết và Tơ Duyên Rời: Những Tác Phẩm Việt Nam Tiêu Biểu từ Bộ Sưu Tập Melchior Dejouany
Bộ sưu tập Melchior Dejouany tôn vinh tài năng của những bậc thầy Việt Nam: những giấc mộng sơn mài nhiều lớp của Nguyễn Gia Trí, vẻ thanh nhã trên lụa của Lê Phổ, và những hình thể giàu thi tính của Vũ Cao Đàm. Và rồi, khởi đầu lại đến từ một bức tranh duy nhất của Bội Trân, một tác phẩm sơn mài lặng lẽ, không nói về sự huy hoàng, mà về phẩm cách. Chính tiếng nói của bà, đương đại, chiêm nghiệm và giàu tính nhân bản, đã là điều đầu tiên dẫn lối. Giữa những tên tuổi lớn, sự hiện diện của bà không ồn ào. Mà rạng sáng.
Christie’s Paris | Phụ Nữ Trong Nghệ Thuật Từ Thế Kỷ XVI Đến Thế Kỷ XXI, Hay Bội Trân: Một Hiện Diện Duy Nhất Từ Việt Nam Không Còn Ở Trong Vùng Khuất
Tháng 6 năm 2021, Christie's Paris tổ chức phiên đấu giá đầu tiên dành riêng cho các nữ nghệ sĩ, trải dài qua năm thế kỷ. Trong toàn cảnh ấy, chỉ có một nữ nghệ sĩ Việt Nam hiện diện: Bội Trân. Tác phẩm sơn mài của bà không xuất hiện như một ngoại lệ, mà như một phần của dòng tiếp nối, một hiện diện đã thành hình, bước vào một trường nhìn rộng lớn hơn. Trong một phiên đấu giá nhằm soi sáng những gì từng khuất lấp, sự xuất hiện ấy không phải là một phát hiện, mà là một sự mở ra lặng lẽ.
Bài Viết của Chuyên Gia Cấp Cao tại Christie’s Jean-François Hubert Luận về Tác Phẩm của Bội Trân tại Triển Lãm Cá Nhân ‘Vừa Mơ Vừa Mở Mắt’, 2017
Chẳng có địa điểm nào không có lịch sử. Chẳng có lịch sử nào không có địa điểm. Có những địa điểm không đo đạc, những lịch sử ngoài vòng thời gian. Những khoảnh khắc cao sang và những nơi chốn không ai biết. Những mẩu thiên thu và những mơ màng ngắt quãng. Muốn nghiệm lại mà xem, nên biết đến Bội Trân.
Từ Huế Ra Thế Giới: Hành Trình Tiên Phong Của Bội Trân, Được Christie’s Ghi Nhận Từ 1999
Tháng Mười Hai năm 1999, một lá thư từ Christie’s đã đến, thanh nhã và lặng lẽ. Vượt qua biên giới, lá thư ghi nhận một không gian nghệ thuật tiên phong tại Huế, nơi Bội Trân bền bỉ vun đắp không chỉ nghệ thuật, mà cả ý nghĩa. Vào thời điểm khi những tiếng nói đương đại của Việt Nam còn ít được lắng nghe, phòng tranh của bà đã sớm trở thành một chốn lưu giữ vẻ đẹp, ký ức và tinh thần. Lá thư ấy không phải là một tiêu đề. Mà là một điều hiếm hơn: một sự ghi nhận lặng lẽ. Và từ khoảng lặng ấy, Huế bắt đầu cất tiếng. Và thế giới, cũng bắt đầu lắng nghe.






