Nhà Vườn Bội Trân vinh hạnh đón tiếp đoàn lãnh đạo văn hoá Singapore trong một buổi chiều lặng, nơi nghệ thuật, ký ức và di sản cùng hiện diện. Giữa tranh, ẩm thực gia truyền và những câu chuyện ấm áp, điều diễn ra không chỉ là một chuyến thăm, mà là một sự xác tín nhẹ nhàng: cái đẹp, khi được trao đi bằng sự chân thành, sẽ trở thành một mối gắn kết bền lâu.
Danh mục: <span>Văn Hoá</span>
Tuổi Trẻ, Hoa, và Ngôn Ngữ Thầm Lặng trong Thiếu Nữ và Hoa của Bội Trân
Trong thế giới của Bội Trân, người phụ nữ là nơi ký ức trở về, hoa mang nỗi buồn riêng, và màu sắc dần trở thành ký ức. Hội hoạ của bà nở ra lặng lẽ, cắm rễ trong mất mát, nhưng vẫn rạng ngời bởi phẩm cách. “Tôi đã quen tìm thấy niềm vui giữa những mỏi mệt,” bà từng nói. Và từ nội lực lặng thầm ấy, vẻ đẹp vẫn còn ở lại.
Triển Lãm 'Tôi và Tiếng Gọi Từ Nội Tâm': Nguyễn Trung về Thế Giới Ân Mỹ và Hội Hoạ của Bội Trân
Bội Trân, với một cảm thức tinh tế và thiên tư của người nghệ sĩ, tiếp nhận trọn vẹn vẻ đẹp nghệ thuật và thi vị của thiên nhiên khởi sinh từ khu vườn của mình, để rồi lặng lẽ chuyển hoá vẻ đẹp ấy thành hình hài thẩm mỹ trong từng tác phẩm.
Sự Hồi Sinh của Nhà Cổ: Kiến Trúc, Ký Ức và Sự Trở Về với Huế hay Bội Trân và Một Sự Trở Về với Di Sản Sống
Huế trở thành một kinh đô thi ca của Việt Nam, nhờ vào lối kiến trúc hoà quyện cùng thiên nhiên. Ở một phương diện, sự phục hưng của nhà rường góp phần tái lập diện mạo đô thị, gìn giữ cảnh quan, và nuôi dưỡng ý thức văn hoá cũng như chiều sâu nhận thức của vùng đất Kinh kỳ này.
Triển lãm do Phòng Tranh Bội Trân Tuyển Chọn với Phi Lộ của Nguyễn Trung: Một Bài Thơ Bằng Sắc Hình, Huế, 1996, hay Âm Vang Khởi Thuỷ của Phòng Tranh
Phòng Tranh Bội Trân tuyển chọn, năm 1996, triển lãm này đánh dấu sự khởi hiện của một không gian hình thành từ lòng yêu nghệ thuật và sự nâng đỡ của nghệ sĩ từ Huế, Hà Nội và Sài Gòn. Trong lời phi lộ, Nguyễn Trung gọi đó là “một bài thơ bằng sắc hình,” một dư âm khởi đầu của một không gian kết nối các thế hệ nghệ sĩ Việt Nam.
Phòng Tranh Bội Trân Trong Lời Hậu Ngõ Của Trịnh Công Sơn: Một Tượng Đài Dịu Dàng Còn Lại
Một Phòng Tranh Bội Trân, dù nhỏ, cũng là một tượng đài trong thành phố. Được dựng lên rồi, hãy để nó đứng nghìn năm. Về thăm lại một thành phố cổ, đến với Phòng Tranh như đến với một người tình. Lại là một người tình không bao giờ phụ bạc. Không yêu nó thì yêu ai bây giờ.
Phi Lộ của Bửu Ý: Phòng Tranh Bội Trân và Hình Thức Đầu Tiên của Nghệ Thuật tại Huế
Chừng nào thành phố Huế chưa có một phòng trưng bày nghệ thuật đúng nghĩa, chừng ấy tất cả ít nhiều nghĩ tới miền đất này đều cảm thấy con người vẫn chưa đầy đủ lễ bộ đối với thiên nhiên và lịch sử.






