Peter Kunz và Vẻ Đẹp Dịu Dàng của Khu Vườn Bội Trân: Một Cuộc Đối Thoại của Những Tâm Hồn
Đài Truyền hình Quốc gia Đức ZDF
Cao trên dòng sông Hương, khu vườn Bội Trân mở lối đón khách vào một cõi hài hòa của nghệ thuật và tĩnh tại. Tại đây, Peter Kunz của ZDF không chỉ gặp những bức họa tinh mỹ và hương vị thanh nhã, mà còn chạm đến vẻ đẹp lặng thầm nơi tấm lòng quảng hậu của Bội Trân, một chốn nương náu nơi cái đẹp và sự giao cảm giữa con người cùng nở rộ.
Cuộc đối thoại cùng nhà báo kỳ cựu Peter Kunz của Đài truyền hình Quốc Gia Đức ZDF tại Nhà Vườn Bội Trân
Có những nơi khiến nhịp đời tự khẽ chậm lại, nơi mỗi hơi thở trở nên sâu hơn, mỗi sắc màu như sống động hơn. Khu vườn Bội Trân, nép mình trên đồi Thiên An nhìn xuống dòng Hương xứ Huế, chính là một cõi như thế, một chốn được định hình bởi tầm nhìn dịu dàng của họa sĩ Bội Trân, nơi nghệ thuật, kiến trúc và truyền thống ẩm thực cùng nở hoa trong một nhịp điệu hài hòa.
Nhà báo kỳ cựu Peter Kunz của ZDF đối thoại cùng họa sĩ Bội Trân
Chính tại nơi đây, nhà báo, phóng viên Peter Kunz của Đài Truyền hình Quốc gia Đức ZDF, cùng nữ ký giả Pháp–Đức và nhà sinh thái học chính trị Roxana Isabel Duerr, đã nhận ra không chỉ vẻ thanh nhã trong hội họa của Bội Trân, mà còn cả linh hồn của một chốn được dựng nên từ lòng hiếu khách và sự hài hòa.
“Đó là một buổi chiều đáng nhớ, và là niềm hân hạnh khi được gặp bà, cùng dùng bữa và chuyện trò,” Peter Kunz viết, “trong khi thưởng lãm không gian đẹp đẽ mà bà đã tạo dựng, giữa làn không khí thanh tân trên cao của xứ Huế. Tôi mong một ngày được trở lại chốn nương náu duyên dáng ấy, để được chứng kiến khi công trình mới của bà hoàn tất.”
Những bức tường của khu vườn Bội Trân không chỉ là kiến trúc, mà còn như những nét cọ được làm cho hiện hữu, chở che không chỉ tranh vẽ và những vật phẩm được lưu giữ, mà còn cả ký ức của những bữa ăn chung, của tiếng cười, của những cuộc trò chuyện lặng lẽ dưới tán hoa thơm. Ở đó, khách được mời thưởng thức không chỉ một bữa tiệc hương vị hoàng gia thanh nhã, mà còn một trải nghiệm nơi mỗi món ăn, mỗi chi tiết, mỗi khoảnh khắc đều thấm đẫm sự chăm chút chân thành.
Roxana Isabel Duerr đã nắm bắt trọn vẹn cảm thức ấy:
Đó là một buổi chiều tuyệt vời nơi chốn của bà; bữa ăn thật xuất sắc, và toàn bộ không gian khu vườn khiến tôi ngỡ như bước vào một câu chuyện cổ tích. Tôi ngưỡng mộ nghệ thuật của bà, thanh nhã, tinh tế và độc đáo, như chính con người bà vậy.
Tại Nhà Vườn Bội Trân, nghệ thuật không bị giới hạn trên mặt toan, mà trở thành một cách hiện hữu, một cách đón tiếp, một cách sẻ chia. Nó hiện diện trong từng xà gỗ chạm khắc, từng chiếc bát sứ, từng làn hương bốc lên từ nồi nước dùng đang sôi nhẹ. Nó sống trong một cuộc trò chuyện, một nụ cười, một ký ức được mang theo rất lâu sau khi cuộc viếng thăm đã khép lại.
Suốt nhiều thập niên, Bội Trân được biết đến qua những bức tranh ngân vang tinh thần Huế, kín đáo mà sâu lực, vọng lại truyền thống hoàng gia, đồng thời mở ra những câu chuyện đương đại. Chính những phẩm tính ấy cũng chảy vào nghệ thuật ẩm thực của bà, nơi những thức bánh mảnh như hoa, những món gỏi điểm cánh hồng, những bát nước dùng thanh vị được dâng lên trong sự ấm áp và thanh nhã, vừa tôn kính ẩm thực Huế, vừa khiến nó trở nên gần gũi, riêng tư và sống động.
ZDF, với truyền thống kể chuyện lâu đời từ năm 1963, đã tìm đến Bội Trân Garden không phải là điều ngẫu nhiên. Trong chốn này, quá khứ và hiện tại cùng tồn tại; nghệ thuật, văn hóa và lòng hiếu khách hợp thành một tác phẩm sống.
Và ở trung tâm của tất cả, Bội Trân, với sự điềm tĩnh kín đáo và tấm lòng rộng mở, vẫn lặng lẽ đón khách từ khắp nơi trên thế giới, mời họ dừng lại, hít thở, và cảm thấy như trở về trong vẻ đẹp.
Với những ai tìm kiếm điều vượt ra ngoài cảnh quan và di tích, Nhà Vườn Bội Trân trao một tặng vật hiếm quý hơn, nghệ thuật dịu dàng của sự giao cảm giữa con người, nở hoa mùa này qua mùa khác trên đồi Thiên An.