Giấy nhuốm màu thời gian, vài nét mực đen, và con mắt từng trải của người biết quý cái đẹp. Trong bài đề tặng viết cho Bội Trân, Thượng tọa Giới Đức, bút hiệu Minh Đức Triều Tâm Ảnh, không ban lời khen dễ dãi, mà nhìn nhận một điều hiếm quý: nếp thanh nhã của Huế vẫn còn được gìn giữ qua nhà, vườn, hội họa và cách sống.
Danh mục: <span>Văn Hoá</span>
Harper’s Bazaar | Triển Lãm Nhóm “Giấc Mơ Của Những Giấc Mơ” Nên Thơ Giữa Cố Đô Huế
Triển lãm mở ra như một không gian nơi trí tưởng tượng được tiếp nối qua nhiều thế hệ, nơi mỗi tác phẩm là một mảnh ký ức, một khát vọng và một khả thể chưa thành hình. Trong khu vườn nghệ thuật ấy, các họa sĩ không kể một câu chuyện chung, mà cùng tạo nên một trường cảm xúc đa thanh đầy xúc cảm.
Giấc Mơ Của Những Giấc Mơ, Triển Lãm Đương Đại Quy Tụ 8 Nghệ Sĩ Việt Nam Tại Nhà Vườn Bội Trân
Giấc Mơ của Những Giấc Mơ quy tụ tám nghệ sĩ Việt Nam: Trần Nguyên Đán, Trần Văn Mãng, Phan Thanh Bình, Trần Anh Huy, Nguyễn Vũ Lân, Hoàng Đăng Khanh, Lê Hữu Long và Lê Thừa Hải trong một triển lãm mang tính chiêm nghiệm tại Nhà Vườn Bội Trân. Không được kiến tạo như một câu chuyện, mà như một trạng thái hiện diện, triển lãm mở ra qua những tương ứng tinh tế giữa các tác phẩm, nơi ký ức, tưởng tượng và hội hoạ gặp nhau. Mỗi thực hành vẫn giữ tính riêng biệt, nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng tạo thành một dòng chảy lặng, như những hình ảnh trở lại, biến đổi và bền bỉ tồn tại qua thời gian.
Bội Trân, Người Đàn Bà Vẽ Giấc Mơ Huế
Bội Trân mở rộng thực hành của mình vượt ra ngoài hội hoạ, hướng tới việc tái kiến tạo không gian của ý thức thẩm mỹ Huế. Tại đồi Thiên An và đồi Kim Sơn, bà diễn giải lại nhà rường truyền thống trong một cấu trúc khu vườn đương đại. Việc sử dụng gỗ, gạch, ngói và đá, cùng sự tiết chế đối với thép và bê tông, không phải là một hoài niệm, mà là một lập trường văn hoá. Với bà, kiến trúc không được đặt lên mặt đất, mà được gắn vào trong đó. Di sản, vì vậy, không tồn tại qua sự lặp lại hình thức, mà qua sự tiếp nối của tinh thần.
Ngô Mạnh Đức, Ái Tử Của Lê Thị Lựu, Và Bội Trân: Sự Ghi Nhận Không Cần Đến Sự Cận Kề, Hay Nơi Một Cách Nhìn Gặp Một Cách Nhìn
Sự giao cảm giữa Ngô Mạnh Đức và Bội Trân không khởi đầu từ một cuộc gặp, mà từ chính tác phẩm. Sau khi chiêm ngưỡng bức tranh sơn mài của bà, ông nhận ra ở đó một nghệ sĩ “thuộc hàng lớn, rất lớn”, một cử chỉ khiêm nhường mà minh xác. Sau Lê Thị Lựu, Bội Trân hiện diện như một trong những nữ nghệ sĩ Việt Nam hiếm hoi bước vào thị trường nghệ thuật quốc tế. Điều hiện ra không phải là sự cận kề, mà là sự nhận ra, khi một dòng mạch nghệ thuật gặp một dòng mạch khác.
“Ngon Từng Ngõ Ngách”, và Cuộc Trò Chuyện với Bội Trân
Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng mang Ngon Từng Ngõ Ngách với Nhà Vườn Bội Trân giống một cuộc ghé thăm hơn là một buổi ghi hình. Trong cuộc trò chuyện với Bội Trân, ẩm thực hiện ra lặng lẽ qua ký ức và cử chỉ, nơi việc chế biến trở thành một dạng chú tâm.
Điều hiện ra là một cách sống cùng nghệ thuật.
Nhà Vườn Bội Trân, Một Không Gian Nghệ Thuật Rất Huế
Nhà Vườn Bội Trân tọa lạc trên đồi Thiên An, cách trung tâm thành phố Huế gần 10km. Đây là địa chỉ quen thuộc đối với giới nghệ sĩ cố đô, cũng như nhiều nghệ sĩ quốc tế khi đến với Huế.
Éternité Magazine | Bộ Sưu Tập Cloud Landing qua Ống Kính Nhiếp Ảnh Gia Trần Đình Thục Đoan
Trong sự tĩnh lặng của Nhà Vườn Bội Trân, bộ sưu tập Cloud Landing không hiện ra như một dàn dựng, mà như một khoảnh khắc lơ lửng giữa chất liệu, ánh sáng và không gian. Qua ống kính của Thục Đoan, trang phục không chỉ xuất hiện mà còn dần hạ xuống, nhẹ như một sự đến. Kiến trúc, thiên nhiên và chuyển động giữ một thế cân bằng, để mỗi hình ảnh tồn tại trong một trạng thái lặng, nơi không điều gì cần khẳng định, nhưng mọi thứ đều được cảm nhận.
The Hue To Go by KF Seetoh | Royal Cuisine & Cultural Interview at Boi Tran Garden
Tại Huế, nơi ký ức hiếm khi tách rời hình thức khỏi nghi lễ, một bữa ăn tại Nhà Vườn Bội Trân không chỉ đơn thuần là việc thưởng thức ẩm thực. Nó mở ra như một sự tiếp nối, nơi hội họa, kiến trúc và ẩm thực hội tụ trong cùng một không gian sống. Qua những ghi chép của KF Seetoh, điều hiện ra không chỉ là trải nghiệm vị giác, mà còn là một khoảnh khắc trong đó tri thức văn hóa được truyền dẫn qua cử chỉ, không gian và thời gian.
Anne-Solenne Hatte’s “La Cuisine De Bà”, or “Tasting Vietnam” at Boi Tran Garden
Có những cuộc trở về chẳng theo nẻo đường, cũng không chịu sự chỉ dẫn của địa đồ. Chúng tìm về qua ký ức, qua bàn tay sửa soạn, qua hương vị được nâng niu mà vượt tháng năm. Tại Huế, chuyến ghé thăm của Anne-Solenne Hatte đến Nhà Vườn Bội Trân chính là một cuộc hồi quy như thế, nơi căn nguyên, mạch truyền thừa nữ giới cùng ẩm thực Việt Nam đồng quy trong một ngôi nhà mà văn hóa vẫn còn hô hấp như đời sống chưa từng gián đoạn.









