Gọi tên một đồng nghiệp một cách công khai là ghi nhận không điều kiện. Trong những dòng chữ của mình, Trần Lưu Hậu xác nhận Bội Trân không chỉ như một họa sĩ, mà như một sự hiện diện nơi nghệ thuật được gìn giữ, được sống, và được trao đi.
Danh mục: <span>Triển Lãm</span>
Tuổi Trẻ, Hoa, và Ngôn Ngữ Thầm Lặng trong Thiếu Nữ và Hoa của Bội Trân
Trong thế giới của Bội Trân, người phụ nữ là nơi ký ức trở về, hoa mang nỗi buồn riêng, và màu sắc dần trở thành ký ức. Hội hoạ của bà nở ra lặng lẽ, cắm rễ trong mất mát, nhưng vẫn rạng ngời bởi phẩm cách. “Tôi đã quen tìm thấy niềm vui giữa những mỏi mệt,” bà từng nói. Và từ nội lực lặng thầm ấy, vẻ đẹp vẫn còn ở lại.
Triển Lãm 'Tôi và Tiếng Gọi Từ Nội Tâm': Nguyễn Trung về Thế Giới Ân Mỹ và Hội Hoạ của Bội Trân
Bội Trân, với một cảm thức tinh tế và thiên tư của người nghệ sĩ, tiếp nhận trọn vẹn vẻ đẹp nghệ thuật và thi vị của thiên nhiên khởi sinh từ khu vườn của mình, để rồi lặng lẽ chuyển hoá vẻ đẹp ấy thành hình hài thẩm mỹ trong từng tác phẩm.
Những Tác Phẩm Nhỏ Và Tinh Tuyển Của Các Danh Họa Tại Phòng Tranh Minh Châu
Tại Phòng Tranh Minh Châu, những bậc danh họa Việt Nam cất tiếng qua những nét vẽ nhỏ, dịu và tinh: chân dung, phong cảnh, ký ức được chưng cất trong những khuôn hình vừa lòng tay. Giữa đó, sự hiện diện của Bội Trân khẽ ánh lên như lụa, rạng sáng, dịu dàng và bền bỉ trong lặng lẽ. Đó không chỉ là những bức tranh. Mà là những khoảnh khắc được nâng niu. Những dư âm của vẻ đẹp còn lưu lại trong tĩnh lặng.
Những Kiệt Tác Nhỏ: Hội Họa Của Các Họa Sĩ Bậc Thầy
Trong mỗi khung hình nhỏ, một thế giới mở ra, dịu dàng, gần gũi và thẳm sâu. Từ những chân dung trên vỏ bao diêm của Bùi Xuân Phái đến những ký hoạ trầm tư của Nguyễn Trung, những tác phẩm nhỏ bé ấy không nói về kích thước, mà nói về linh hồn. Bắt rễ từ những truyền thống nghệ thuật lâu dài, nhưng mang một tinh thần Việt Nam rất riêng, chúng nhắc ta rằng cái lớn lao đôi khi đến rất khẽ, trong những cử chỉ nhỏ nhất.
Triển lãm do Phòng Tranh Bội Trân Tuyển Chọn với Phi Lộ của Nguyễn Trung: Một Bài Thơ Bằng Sắc Hình, Huế, 1996, hay Âm Vang Khởi Thuỷ của Phòng Tranh
Phòng Tranh Bội Trân tuyển chọn, năm 1996, triển lãm này đánh dấu sự khởi hiện của một không gian hình thành từ lòng yêu nghệ thuật và sự nâng đỡ của nghệ sĩ từ Huế, Hà Nội và Sài Gòn. Trong lời phi lộ, Nguyễn Trung gọi đó là “một bài thơ bằng sắc hình,” một dư âm khởi đầu của một không gian kết nối các thế hệ nghệ sĩ Việt Nam.
Phòng Tranh Bội Trân Trong Lời Hậu Ngõ Của Trịnh Công Sơn: Một Tượng Đài Dịu Dàng Còn Lại
Một Phòng Tranh Bội Trân, dù nhỏ, cũng là một tượng đài trong thành phố. Được dựng lên rồi, hãy để nó đứng nghìn năm. Về thăm lại một thành phố cổ, đến với Phòng Tranh như đến với một người tình. Lại là một người tình không bao giờ phụ bạc. Không yêu nó thì yêu ai bây giờ.
Phi Lộ của Bửu Ý: Phòng Tranh Bội Trân và Hình Thức Đầu Tiên của Nghệ Thuật tại Huế
Chừng nào thành phố Huế chưa có một phòng trưng bày nghệ thuật đúng nghĩa, chừng ấy tất cả ít nhiều nghĩ tới miền đất này đều cảm thấy con người vẫn chưa đầy đủ lễ bộ đối với thiên nhiên và lịch sử.
- 1
- 2







