Mai Văn Hiến, một gương mặt tiêu biểu của mỹ thuật Việt Nam hiện đại, đã viết tay một bức thư năm 1998 gửi Phòng Tranh Bội Trân nhân dịp khai trương. Giọng văn khiêm cung, ông gửi lời chúc và tự nhận mình một cách giản dị. Ngày nay, trong không gian của Bội Trân, bức thư trở thành dấu mốc ghi nhận sớm một nơi chốn kết nối các thế hệ nghệ sĩ Việt Nam.
Thẻ: <span>Bội Trân</span>
Vĩnh Phối Và Phòng Tranh Bội Trân: Bức Thư Giới Thiệu, 1996, hay Hình Thức Giản Dị của Một Bảo Chứng Đạo Đức và Niềm Tin Trong Nghệ Thuật
Đề ngày 4 tháng 5 năm 1996 tại Huế, bức thư mang chữ ký của Vĩnh Phối (1938–2017). Trong vài dòng ngắn gọn, ông giới thiệu một họa sĩ trẻ và gửi gắm việc thẩm định đến Bội Trân. Không có lời lẽ khoa trương, chỉ có một cử chỉ của niềm tin; một chữ ký mà giá trị không nằm ở thiết chế, mà ở đời sống đứng phía sau nó.
Đây không chỉ là một lời giới thiệu, mà là một bảo chứng đạo đức.
Triển lãm do Phòng Tranh Bội Trân Tuyển Chọn với Phi Lộ của Nguyễn Trung: Một Bài Thơ Bằng Sắc Hình, Huế, 1996, hay Âm Vang Khởi Thuỷ của Phòng Tranh
Phòng Tranh Bội Trân tuyển chọn, năm 1996, triển lãm này đánh dấu sự khởi hiện của một không gian hình thành từ lòng yêu nghệ thuật và sự nâng đỡ của nghệ sĩ từ Huế, Hà Nội và Sài Gòn. Trong lời phi lộ, Nguyễn Trung gọi đó là “một bài thơ bằng sắc hình,” một dư âm khởi đầu của một không gian kết nối các thế hệ nghệ sĩ Việt Nam.
Phòng Tranh Bội Trân Trong Lời Hậu Ngõ Của Trịnh Công Sơn: Một Tượng Đài Dịu Dàng Còn Lại
Một Phòng Tranh Bội Trân, dù nhỏ, cũng là một tượng đài trong thành phố. Được dựng lên rồi, hãy để nó đứng nghìn năm. Về thăm lại một thành phố cổ, đến với Phòng Tranh như đến với một người tình. Lại là một người tình không bao giờ phụ bạc. Không yêu nó thì yêu ai bây giờ.
Phi Lộ của Bửu Ý: Phòng Tranh Bội Trân và Hình Thức Đầu Tiên của Nghệ Thuật tại Huế
Chừng nào thành phố Huế chưa có một phòng trưng bày nghệ thuật đúng nghĩa, chừng ấy tất cả ít nhiều nghĩ tới miền đất này đều cảm thấy con người vẫn chưa đầy đủ lễ bộ đối với thiên nhiên và lịch sử.
Bức Vẽ Không Trở Thành Sự Kiện: Diệp Minh Châu và Bội Trân, 1994
Giữa nét vẽ đầu tiên và chữ ký sau cùng, không có gì được thêm vào ngoài thời gian, và thời gian không làm biến đổi bức vẽ, nó làm rõ nó. Điều khởi đầu như một cử chỉ vẫn là cử chỉ, không hoàn tất, không kết thúc, chỉ được quay lại. Bức vẽ không lưu giữ một khoảnh khắc. Nó giữ lại một điều lặng lẽ hơn, rằng bà đã hiện diện trước cả khi người nghệ sĩ quyết định nhìn.
Lưu Công Nhân, 1991 Hay Một Ký Ức Được Ghi Lại Và Tiếp Nối Qua Tình Tri Kỷ Nghệ Thuật
Một ấn phẩm năm 1991, với dòng đề tặng của Lưu Công Nhân, được trao cho Bội Trân khoảng năm 1991, phản ánh một mối quan hệ trực tiếp và bền lâu giữa các nghệ sĩ. Tại Phòng Tranh Bội Trân và Bộ sưu tập Bội Trân, những tác phẩm như vậy nằm trong một kết nối nghệ thuật rộng hơn, nơi ký ức và sự trao đổi tiếp tục được duy trì.






