Giới Thiệu
Nhà Vườn Bội Trân, nơi hồn Huế, kinh đô cổ kính của Việt Nam, lặng lẽ nở hoa.
Được sáng lập năm 1995 bởi nghệ sĩ Bội Trân, không gian độc đáo này là sự hòa quyện tinh tế giữa mỹ thuật, cổ vật, kiến trúc và những hương vị cung đình. Hơn cả một phòng tranh, đây là không gian duy nhất của loại hình này trong khu vực, mở ra một hành trình hiếm có và thanh nhã vào chiều sâu di sản nghệ thuật và ẩm thực của Huế.
Ẩn mình giữa những rặng thông vi vu trên đồi Kim Sơn, những mùa hoa thay sắc và những khoảng sân tĩnh lặng, một biệt thự Pháp Đông Dương trăm năm tuổi được gìn giữ nguyên vẹn, trở thành trái tim của khu vườn. Trong lòng không gian ấy, hiện diện một bộ sưu tập đặc biệt các tác phẩm bậc thầy của mỹ thuật Việt Nam, mỗi tác phẩm như một lời thì thầm của lịch sử, đồng thời là một biểu đạt sống động của văn hóa.
Đây không chỉ là một phòng tranh. Đó là một không gian độc nhất trong khu vực, nơi hội tụ của đối thoại nghệ thuật, trải nghiệm văn hóa và sự tĩnh tại nội tâm.
Nhà Vườn Bội Trân mời bạn bước vào một kết nối sâu sắc với dòng chảy mỹ thuật và những truyền thống cảm quan của Việt Nam. Thông qua các triển lãm được tinh tuyển cẩn trọng, những chuyến tham quan riêng và những trải nghiệm ẩm thực giàu tính nhập thân, chúng tôi mở ra một khung cửa dẫn vào tinh thần chân thực của Huế. Tại đây, những đối thoại nghệ thuật và giao thoa văn hóa được nuôi dưỡng, với một cam kết bền bỉ trong việc gìn giữ bản chất của tính nguyên bản, của ký ức và của di sản trong từng chi tiết.
Để tìm hiểu thêm, lên kế hoạch cho chuyến thăm hoặc khám phá các chương trình khác, xin truy cập boitran.com, hoặc ghé thăm Nhà Vườn Bội Trân trên đồi Kim Sơn theo lịch hẹn trước.
TIẾNG GỌI TỪ NỘI TÂM
Là một nghệ sĩ, tôi cảm nhận một thôi thúc sâu xa phải bày tỏ lòng biết ơn chân thành đối với muôn ân huệ mà cuộc sống đã dịu dàng trao tặng. Được dẫn dắt bởi một lời gọi khó gọi thành tên, một niềm khao khát lặng lẽ từ nội tâm, tôi tri ân sự phong phú dịu dàng mà cuộc sống đã đặt trên hành trình của mình.
Lòng biết ơn không chỉ nảy sinh từ những điều lớn lao, mà còn từ những khoảnh khắc tĩnh lặng và thiêng liêng: một lời nguyện thì thầm gửi đến Mẹ Thiêng, hơi ấm vô tận của vòng tay người mẹ, tia nắng đầu ngày khẽ lướt qua chiếc lá trong vườn, hay giọt sương mai chạm đất rồi tan vào ánh sáng.
Chính trong những khoảnh khắc mong manh, giản dị ấy, vẻ đẹp sâu kín nhất của đời sống lặng lẽ ẩn mình. Chúng đến và đi như cánh hoa trong gió, nhưng vẫn lưu lại trong tâm hồn, âm thầm tỏa sáng, nuôi dưỡng từng hơi thở, từng nét cọ.
Được chứng kiến những khoảnh khắc ấy là được sống trọn vẹn. Được biểu đạt chúng, đó là sự tận hiến của tôi.
Bội Trân