Bội Trân không chỉ là một họa sĩ và kiến trúc sư vườn tiêu biểu của Việt Nam, mà còn là một đầu bếp tài hoa. Được bà đón tiếp tại cố đô Huế là một trải nghiệm vừa tinh tế vừa khám phá. Trong khu vườn riêng với hồ sen và kiến trúc gỗ, mọi thứ đều do chính tay bà kiến tạo. Ở đây, nấu ăn không chỉ là nghề; mà là một phần của đời sống, bắt nguồn từ truyền thống tinh tế của Huế, được dẫn dắt bởi sự cân bằng, chuẩn xác và ký ức. Điều hiện ra không chỉ là một bữa ăn, mà là một sự hài hòa tĩnh lặng; nơi nghệ thuật, không gian và cử chỉ hòa làm một.
Câu Chuyện Mới Nhất
Theo lời đề nghị trang trọng của Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Trương Tấn Sang và Phu nhân Mai Thị Hạnh, họa sĩ Bội Trân cùng Nhà Vườn Bội Trân vinh dự được đón tiếp Phu nhân Naly Sisoulith, cùng phái đoàn ngoại giao cấp cao, nhân chuyến thăm chính thức đầu tiên đến Việt Nam của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith vào 04 năm 2015, trong một cuộc gặp gỡ mang tính nghi lễ được định hình bởi Nhã nhạc cung đình và ẩm thực hoàng gia Huế tinh tuyển.
Con đường nghệ thuật là thênh thang vô tận. Nó luôn thôi thúc ta lao động và sáng tạo không ngừng nghỉ. Với hoạ sĩ Bội Trân, khi cầm cọ, cầm bay hay cầm bút đều có thể biến thành tác phẩm. Và khu vườn này cũng là một tác phẩm mà bà tâm đắc. Nó không có giới hạn giữa siêu thực và cực thực. Và đó chính là con đường nghệ thuật mà bà chọn lựa.
Cao Trọng Thiềm, Một Bức Thư, 2013, Hay Khoảnh Khắc Khi Thiết Chế Dừng Lại Trước Một Không Gian Sống
Ngày 14 tháng 11 năm 2013 tại Huế, một bức thư được để lại cho Bội Trân, mang chữ ký của Cao Trọng Thiềm. Cùng đoàn lãnh đạo các thiết chế mỹ thuật, ông đến không để định danh hay thẩm định, mà để ghi nhận. Điều hiện ra từ một ghi chú ngắn là một chuyển dịch: ngôn ngữ của thẩm quyền lùi lại, và thay vào đó là một cử chỉ. Không còn là thiết chế, mà là con người.
Hồi tưởng một buổi tối trên đồi Thiên An, Giáo sư Danh dự Vĩnh Tường viết về một cuộc gặp gỡ nơi sự tiếp đãi và nghệ thuật không còn ranh giới. Trong sự hiện diện tĩnh lặng của tranh Bội Trân, ý nghĩa không tự bộc lộ, mà dần hiện ra qua im lặng và sự chú tâm. Điều còn lại không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà là một ký ức được định hình bởi cảm nhận cũng như bởi hình thức.
Nhiều truyền thống ẩm thực xưa vẫn còn lưu truyền đến nay, và ẩm thực Huế được xem là tinh tế và phong phú bậc nhất Việt Nam. Một lần ghé thăm Kinh đô Huế, không gian ẩm thực và phòng tranh của người nghệ sĩ kiêm đầu bếp Bội Trân, vừa khác biệt vừa thanh nhã, đem lại cho người thưởng ngoạn một thoáng hình dung về yến tiệc hoàng gia, cũng như về một bữa ăn được tạo tác với tất cả sự dụng công và tinh luyện.
Khi viết về Huế, John Krich dừng lại trong khu vườn của Bội Trân, nơi ánh sáng tắt trước món đầu tiên. Điều hiện ra không phải là bóng tối, mà là một dạng rõ ràng khác, nơi bữa ăn không còn được nhìn thấy, mà được ghi nhận.
Có những nơi kể lại lịch sử, và cũng có những nơi lặng lẽ gìn giữ nó. Huế thuộc về vế sau. Khi Anthony Bourdain đến ghi hình cho chương trình thực tế Parts Unknown phát sóng trên CNN, điều hiện ra không chỉ là một câu chuyện về ẩm thực, mà là ký ức trở nên hữu hình. Tại khu vườn của Bội Trân, một bữa ăn mở ra song hành cùng kiến trúc, nghi lễ và những lớp trầm tích của thời gian. Hương vị không tìm đến sự mãnh liệt, mà hướng về sự cân bằng; cử chỉ không phô bày, mà lặng lẽ bền bỉ. Ở một nơi như thế, vị giác trở thành một ngôn ngữ, nơi quá khứ tiếp tục hiện diện và sống động.
Không cần được miêu tả, bởi đã hiện hữu. Không như hình ảnh, mà như sự hiện diện, không như đối tượng, mà như nơi cảm xúc vẫn quay về.
Nhà Vườn Bội Trân trân trọng ghi nhận một thước phim ngắn do nhà báo, phóng viên kỳ cựu Peter Kunz - Đài Truyền hình Quốc gia Đức ZDF thực hiện, ghi lại vẻ thanh nhã trong nghệ thuật, ẩm thực và kiến trúc tại khu vườn Bội Trân.